Tác giả: TS Nguyễn Hữu Chánh
Khi nhân loại tiến vào thời kỳ tiến bộ, văn minh mô hình Chính trị mang tên: Tam quyền phân
lập và Đa nguyên, Đa đảng được coi như là nền tảng vững chắc và hiệu quả nhất để đem lại
sự Phát triền, Tự do và Thịnh vượng do tính ưu việt, chức năng tối ưu hóa việc kiểm soát
quyền lực. Ngoài ra:
Cơ chế Tam quyền phân lập không cho phép bất kỳ Đảng phái, tổ chức, cá nhân nào nắm
quyền lực tuyệt đối, nhánh này( Hành pháp, Tư pháp, Lập pháp ) có thể giám sát, chế ước
nhánh kia .
Hạn chế sai lầm: Quyết sách lớn đưa ra phải trải qua nhiều tầng lớp phản biện, giảm thiểu rủi
ro từ các chính sách cực đoan, áp đặt duy ý chí của cá nhân hay nhóm lợi ích .
Thúc đẩy, khuyến khích Kinh tế thị trường tự do, bảo vệ quyền sở hữu tư nhân, Hệ thống tư
pháp độc lập bảo vệ tài sản của người Dân trước sự can thiệp của Chính quyền, tạo niềm tin
cho các nhà đầu tư cả trong và ngoài nước.
Cạnh tranh bình đẳng: Khơi nguồn sáng tạo và tự do cá nhân thu hút nhân tài .
Cơ chế tự sửa sai và chuyển gao quyền lực hòa binh.
Cơ chế Đa nguyên, Đa đảng cho phép người Dân thay đổi Chính phủ kém hiệu quả thông qua
Bầu cử, tổ chức đại diện mà không cần bạo lực hay Cách mạng.
Cải tiến liên tục sự cạnh tranh giữa các Đảng phái buộc Đảng cầm quyển phải chịu áp lực như
thường xuyên lắng nghe người Dân, đưa ra các Chính sách phù hợp, minh bạch hóa Ngân
sách và kiên quyết chống tham nhũng nếu muốn giữ quyền lực .
Tương phản với các Chế độ độc tài, chuyên chế, Cộng sản là:
Tập trung quyền lực tuyệt đối, thiếu giám sát độc lập dẫn đến nguy cơ lạm quyền, tham
nhũng có Hệ thống và đưa ra các quyết định sai lầm trên quy mô lớn và ít khi phải chịu trách
nhiệm.
Triệt tiêu động lực cạnh tranh tự nhiên, bình đẳng, vì quyền lục và quyền lợi thường bảo vệ
các doanh nghiệp, tập đoàn Nhà nước kém hiệu quả, hạn chế và tước đoạt quyền Tự do của
người Dân ở mọi lĩnh vực .
Thiếu cơ chế sửa sai, dập tắt các tiếng nói phản biện làm suy giảm khả năng phát hiện lỗi sai
sót trong hệ thống và hình thành, tích tụ các cuộc khủng hoảng về sau khiến Đất nước và
người Dân luôn trò thành những nạn nhân cuối cùng.
Đó cũng là sự khác biệt cũng như biểu tượng giữa: Văn minh và Hoang dã ,giữa Chuyên chế,
độc tài và Dân chủ, Tự do, Hạnh phúc- khổ đau, Thiên đường và Địa ngục. Và để Ánh sáng
xua tan màn đêm tăm tối, để quyền lục của người Dân được trả về đúng vị trí, để sự thay đổi được tạo ra trong hòa bình thì cần phải có một: LỘ TRÌNH ĐA ĐẢNG CHUYỂN TIẾP PHÙ HỢP CHO VIỆT NAM
